Thơ: ĐÔNG BUỒN

ĐÔNG BUỒN

(STLB-LBST)

Sắt se lạnh, đông vào trong ngõ

Hắt hiu buồn, lối nhỏ vắng tanh

Giọt mưa khẽ đổ ngoài mành

Chạnh lòng, chợt nhủ hao hanh đông về

Mưa từng hạt ... não nề ...tê buốt

Khúc ca lòng não nuột tim gan

Đời qua một nẻo quan san

Mà nghe tim thắt...muôn vàn nỗi đau

Ước gì ...định mệnh trước sau

Đừng gieo oan trái mà đau lòng người

Này đông hỡi! Hãy thôi quằn quại

Cho kiếp này đừng phải xa nhau

Trẫm mình nén những nỗi đau

Mình ta lối nhỏ đượm màu lá rơi

Khúc nhạc lòng chơi vơi nỗi nhớ

Thu xa rồi, kẻ ở người đi

Trong nhau còn lại những gì?

Chỉ là nuối tiếc những khi đông về.

Bài tin liên quan
Hoạt động
Tin tức
Tin đọc nhiều