Thơ: LẠC BƯỚC MÙA THU

LẠC BƯỚC MÙA THU

Ở nơi ấy chắc trời đã vào thu
Mây giăng trắng sương mù tựa ảo ảnh
Hạt trên lá dưới ánh vàng lóng lánh
Hương nồng nàn tỏa hơi ấm lâng lâng

Ở nơi này buông nỗi nhớ bâng khuâng
Gửi theo gió những lời thương xưa cũ
Nheo mắt nhìn đỉnh núi mờ mây phủ
Thả hồn rơi theo lá đổ muôn chiều

Ở nơi ấy chẳng biết có còn yêu
Hay quên hết với bao điều hứa hẹn
Cuộc sống chông chênh, lựa sàng, chọn kén
Nên bây giờ quên hết cả mùa thu

Ở nơi này phố xưa vẫn bụi mù
Rêu đã phủ phiến đá mòn ngày ấy
Ở nơi này dòng sông kia vẫn chảy
Vẫn bến bờ nhưng vắng bóng đò xưa

Bởi giờ đây chẳng còn ai đón đưa
Người sang sông không chờ đò như trước
Mùa thu này chẳng còn ai chung bước
Lối mòn xưa lá đỏ lớp phủ dày

Đâu còn nữa bàn tay nắm bàn tay
Và cũng hết làn tóc mây theo gió
Chẳng còn nữa mùi hương nồng bưởi đỏ
Và tiếng tiêu vi vút mỗi chiều chiều

Thu bây giờ sao hoang vắng đìu hiu
Thu nhỏ lệ ướt nhòa trang giấy mỏng
Mùa thu này không rượu nồng sánh sóng
Bước lạc loài trên lối nhỏ buồn tênh.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Bài tin liên quan