HÃY QUÊN ANH ĐI

HÃY QUÊN ANH ĐI

Anh đã sống trong phận đời nghiệt ngã
Kiếp nghèo hèn mà sao dám yêu em
Chỉ đơn phương thầm lặng với nỗi niềm
Đem thương nhớ gởi vào đêm cô lẻ

Chắc ông trời cho kiếp đời bàng bẽ
Trao chữ tình vào một kẻ lang thang
Nghiệp dây oan nối lên chuỗi phũ phàng
Anh không thể để em mang kiếp nợ

Nghĩ vậy thôi mà lòng anh đã sợ
Sợ một ngày sẽ níu đổ tình nhau
Sợ một ngày sẽ để lại nỗi đau
Tê tái lòng mang nỗi sầu cô quạnh

Anh thi nhân, suốt quãng đời nhặt nhạnh
Ghép vần thơ ướp sóng sánh ly sầu
Em vầng trăng sáng vằng vặc trên cao
Đêm trải lụa ru vào muôn giấc mộng

Anh vô tình lang thang như con sóng
Sóng bạc đầu sóng chẳng biết về đâu
Em hạt cát bồi lấp bãi trước sau
Đem phù sa cho mầm xanh sống dậy

Anh đã biết cuộc đời này sẽ vậy
Quên anh đi tìm hạnh phúc cho mình
Để trên môi luôn giữ nụ cười xinh
Đừng vì anh mà buộc mình xiêu lệ.

Bài tin liên quan
Hoạt động
Tin tức
Tin đọc nhiều